Tập viết – bài 2

[số là dạo này chỉ toàn viết báo cáo – dạng powerpoint – nên cảm thấy trình viết văn chưa cao nay lại còn tụt hạng thê thảm. do vậy, mình sẽ bắt đầu viết linh tinh lại xem như là tập viết – dạng word – ‘văn bản dài, có câu cú đàng hoàng – nhé 🙂. vì thế, bạn nào thik thì bay vào comment cho mình mau tiến bộ hen. bắt đầu viết nè….]

Hôm nay, kỷ niệm đúng 3 tháng mình, một cách chính thức theo nhà nước với con dấu đóng bộp cộp, gia nhập hội những bạn trẻ trụ lại Sài thành sau khi ra trường đã sở hữu 1 căn nhà cho mình.

Thật ra sự việc này cũng không có gì to tác, chỉ là, mình vô tình nhận ra, khoảnh khắc đánh dấu một điều gì đó rất khác ở mình đang diễn ra, xét về một khía cạnh nào đó.

Thời điểm chuẩn bị mua nhà, mình vô tình nhớ lại cái hồi trong lớp nào đó năm thứ 4 đại học, buổi sáng chiều mùa xuân trời nắng, trên cô đang giảng bài gì đó về nhân sự, bên dưới tụi mình chơi cái trò sau này tui sẽ ra sao. Nghe thật là hoành tráng nhỉ (đến giờ mình vẫn giữ tờ giấy ấy làm kỷ niệm, viết bởi BBB theo cái sự lạc quan tự trào của mình). Rất gọn, ra trường, làm P&G, 2 năm sau lên chức, 2 năm sau – hoặc đang đi du học hoặc mua nhà trong sài gòn (26 tuổi), lấy chồng, sinh con,… Giật mình, đã đúng vào năm 26 tuổi. Một sự ngây ngô thời tuổi trẻ vô tình kéo hiện tại của mình lần mò theo vết thời gian, về lại những ngày còn ‘trẩu tre’ ấy.

Nhờ vậy, làm mình nhìn lại nhiều thứ đã xảy ra, cứ cuối tuần, cuối ngày là nhớ lại, là chiêm nghiệm lại những gì đã qua. Hơn nữa, thời điểm đó đang mùa cuối năm, lòng càng thêm xao động nên lại càng thêm chiêm nghiệm. Có lẽ đây là bước đầu tiên nhen nhóm cái sự “khác” ở mình.

Thời điểm mua nhà, kéo mình về với thực tại. “Tiền bạc làm con người ta thay đổi” – không biết câu này của ai nhưng rõ là câu này quá đúng với mình bấy giờ. Bất động sản hiện tại thế nào, giá ra sao, luật chung cư hiện tại là gì, chung cư mình định mua có điểm gì tốt điểm gì không tốt, các chung cư ở khu vực gần đó thế nào, các chung cư cùng chủng loại ở những quận khác ra sao,… tất cả những yếu tố ấy cứ xoay vòng vòng trong đầu mình hàng ngày cho đến thời điểm quyết định mua.[cứ như một bài tập cá nhân thời đại học, chỉ khác đây là tiền tươi thóc thật mà thôi]

Chỉ thế thì chưa ép phê với mình đâu, vẫn còn bơ lắm cơ!!

Thời điểm giấy tờ & thóc thật trao tay, làm mình thay đổi là lúc này. Chứng minh nhân thân [độc thân í mà], hộ khẩu, hợp đồng mua bán, lệ phí trước bạ, lãi suất vay, vay ngân hàng nào có lợi nhất, giấy tờ vay tiền mua nhà, bảng lương, hợp đồng lao động,… Ngày xưa cứ thấy giấy tờ thật phiền phức, bây giờ mua nhà rồi mới thấy, giấy tờ quả phiền phức thật. Thử nghĩ mà xem, bao nhiêu mồ hôi nước mắt dành dụm bấy lâu [quy ra thóc], bao nhiêu toan tính cho mồ hôi nước mắt sau này [trả nợ vay], thay đổi lối tiêu xài hay là tạo ra thêm kênh thu nhập mới, sau này lấy chồng tài căn nhà này ra sao,… chỉ bây nhiêu đó thôi để đổi lại một tờ giấy màu hồng và một tờ giấy màu trắng. Không hơn không kém.

Cơ mà… bơ vẫn còn xanh.

Dọn về căn hộ mới..  mình cũng “mới” theo. Tận hưởng lạc thú mới có luôn đi kèm với nghĩa vụ cũng hình thành. Sửa/trang trí nhà, chuyển từ căn-phòng-trọ-7-năm-gắn-bó sang đây, tìm mua nội thất, điện nước cáp, rút $ từ đâu xài, tái đầu tư $ vào đâu …. tất cả đến tay [tất nhiên là có anh mình giúp] Nhưng cái trách nhiệm vô hình cứ hình thành. Đột nhiên thấy thương mẹ thương ba, ngày xưa, trăm thứ không tên liên quan đến căn nhà, cộng thêm đòi hỏi từ con cái [mình chỉ thỏa mãn đòi hỏi của mình thôi đã muốn phát khùng], cộng với ngày xưa kinh tế đâu có dễ thở như bây giờ,… cứ làm héo mòn tháng năm. Thấy mình đột nhiên phải có khác đi, không thể cứ vầy hoài được. Thấy mình thông cảm được với những điều tận đến lúc ấy mình vẫn chưa cảm thông cho mẹ cho  ba. Thấy mình khác lắm. Thấy mình chán phở chán cơm cháo ngoài hàng, chỉ muốn về nhà nấu gì ăn thôi, nấu cái gì cũng được miễn là ăn ở nhà. Thấy lòng mình lắng lại. Thấy mình trầm tĩnh hơn. Thấy nước mắt mình lăn dài mỗi khi ở nhà một mình..

.. và thấy mình muốn viết nhiều hơn.

 

Advertisements

2 thoughts on “Tập viết – bài 2

  1. Mình có 1 số góp ý nhỏ sau cho bạn:

    1. Nên tìm và đặt một tựa đề mô tả chính xác bạn đang viết về cái gì. Tựa đề thì mặc dù ngắn nhưng nó cô đọng lại ý tưởng của bạn và thật sự cũng không dễ đặt ra được, nên cần rèn luyện luôn.

    2. Tránh việc sử dụng những từ ngữ địa phương, từ lóng trong bài viết. Hoặc nếu có sử dụng vì nó đắt thì nên ghi chú thích thêm cho người đọc dễ hiểu. Ví dụ trong bài này bạn dùng nhiều từ “bơ”, thật ra không phải ai cũng hiểu ý của nó là gì.

    3. Điểm quan trọng nhất mình đặt ở sau cùng. Thật ra mình nghĩ nếu bắt đầu tập viết, thay vì viết tản văn, bạn nên tập cách viết dạng nghị luận/chính luận hay dạng nào khác mang tính chính thống nhiều hơn. Lý do là bạn nên tập lại những thứ cơ bản nhất, ví dụ như cách viết đúng 3 phần của một bài văn, đúng 3 phần của mỗi đoạn văn… Viết tản văn dễ đặt bút nhưng chắc khó mà tiến bộ được, cũng như khó thấy rõ bạn tiến bộ bao nhiêu.

    Anyway, ủng hộ cho tinh thần ham học của “bợn” :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s