Tập viết – bài 3 – [Yêu – động từ của sự hành động]

[số là dạo này chỉ toàn viết báo cáo – dạng powerpoint – nên cảm thấy trình viết văn chưa cao nay lại còn tụt hạng thê thảm. do vậy, mình sẽ bắt đầu viết linh tinh lại xem như là tập viết – dạng word – ‘văn bản dài, có câu cú đàng hoàng – nhé 🙂. vì thế, bạn nào thik thì bay vào comment cho mình mau tiến bộ hen. bắt đầu viết nè….]

Vừa rồi tự review cuối tháng như thường khi, mình bất chợt nghĩ đến từ YÊU.

Yêu có năm bảy đường, nhiều ngã rẻ. Bài viết về chữ yêu cũng nhiều vô cùng, từ triết lý của các cô bé cậu bé tuổi teen (9x chẳng hạn) cho đến hàm ý sâu sắc như triết lý nhà Phật đối với chữ yêu này. Mình cũng từ những bài viết ấy mà hình thành nên thói quen như hiện nay ấy thôi. Tuy nhiên, mình cũng muốn chia sẻ một chút về kinh nghiệm yêu của mình. ^_^ [Này này, chuẩn bị nghĩ lung tung rồi phải không ?!?!?! ]

Yêu, đối với cá nhân mình, một động từ chất chứa bao sự mạnh mẽ, sự can đảm, sự nghị lực vượt lên… chính mình để yêu. [chắc cũng giống như ca khúc đang nổi “hay là bất chấp hết mình yêu nhau đi”]. Trong bài viết này, mình chỉ muốn đề cập đến vấn đề “yêu bản thân” thôi, yêu một cách trọn vẹn ấy. [bởi vì, đối tượng mà cơ số mọi người quên/không để ý giữ gìn tình yêu nhất chính là chính họ – theo thống kê của cá nhân dựa trên số lượng bài viết trên mạng mình bắt gặp]

Với mình, yêu bản thân, là..

Ngủ đủ giấc mỗi tối [Get sufficient sleep every night], thường là tầm 7 đến 7 tiếng rưỡi 1 ngày. Gì chứ mình yêu nhất là ngủ, và được ngủ. Cái cảm giác được ngủ nướng, lăn qua lăn lại rồi chìm vào giấc ngủ tiếp nó sướng gì đâu á. Nên để thực hiện điều này cũng cần sự “nổ lực” dữ dội của bản thân, nhất là vào những ngày cuối tuần, không có hẹn hò chi vào buổi sáng. Mặt khác, lắm khi ngày trong tuần ngủ ít hơn, đặc biệt là khi gần đến ngày nộp report/báo cáo, hay proposal/đề xuất nghiên cứu hay initiative nào đó. Do vậy, ngủ đủ giấc mỗi tối thật sự trở thành một thách thức với mình khi phải duy trì đều đặn khoảng thời gian “âu yếm” bản thân này.

Vận động nhiều hơn [Move more], nên là khoảng 30 phút mỗi lần và 4 lần 1 tuần. Hồi đầu, mình plan/lên kế hoạch rất ngây thơ, sáng thức dậy sớm, đi tập gym chừng 3 buổi trong tuần và 1 buổi cuối tuần, dễ như bỡn. Nào ngờ đâu, vì yếu tố số 1, đập tan yếu tố ngây thơ số 2. Sau này mình khôn hơn, tập gym sau giờ làm việc, cũng được 2-3 buổi trong tuần, cuối tuần đi đánh bóng bàn/chạy bộ với bạn. Đấy, có 2 tiếng 1 tuần cho bản thân mà phải cần bao nhiêu là tâm-trí để thực hiện. Vậy mới nói, yêu bản thân trọn vẹn đâu có dễ.

Ăn ít nhưng nhiều lần hơn [Eat less, more often]. Ôi thôi, khoảng này là công ty mình bá đạo =)) Sáng ăn sáng, trưa ăn trưa + uống sinh tố/ ăn trái cây, chiều chiều ăn xế, tối ăn tối, khuya ở lại công ty trễ lại lôi cái gì đó ra ăn. Nhưng như thế đâu có thật sự đúng bản chất của câu nói này. Riêng phần này mình vẫn chưa làm được, trí-tệ chưa chạm tới điều này.

Nghĩ giải lao mỗi 90 phút để làm mới mình/đầu óc [Renew more, break every 90mins]. Mình lại chẳng đủ quyết tâm và nỗ lực để thực hiện được điều này. Cứ làm việc tùy hứng, nên lắm lúc 10 phút lại đi lung tung [kiếm cớ in cái gì đó ra để đi ra máy in lấy giấy chẳng hạn, hay uống nước nhiều để đi…;) …]; lắm lúc lại hùng hục 3-4 tiếng liên tù tì cho thỏa cái hứng đang cao [ví dụ như bây giờ đang viết cái post linh tinh này ấy]. Tuy nhiên, phải vượt lên chính mình mà thay đổi, có thể dùng Toggl giúp [1 ứng dụng bạn bò giới thiệu cho mình, hay lắm, xài thử đi.]

Chăm chút cho các tình yêu của bản thân [Invest in those you love], ít nhất là 1 tiếng đồng hồ có chất lượng [at least fully 1-hour presence]. Dễ vậy thôi mà làm khó lắm í. Bởi vì, tình yêu “dàn trải nhiều nơi, thân này ước xẻ làm năm”. hihi. Hay như một vấn nạn hiện nay mà mọi người hay nhắc đến, là bạn bè đi chơi chung nhiều khi ngồi chung một bàn, nhưng không nhìn nhau mà nhìn hình của nhau trên Facebook. Bởi vậy, “chăm chút” cần sự cố gắng, của cả hai/ba/tư/nhóm, nhưng trước hết nên bắt đầu từ bản thân. Mình dạo này mỗi lần đi chơi thường cố gắng cho điện thoại/iPod/iPad vào túi xách, và không lấy ra khi gặp bạn bè. Hoặc là mình cố gắng ít ham ngủ lại, ít làm biếng một chút, ít khíu-chọ để hẹn hò bạn bè gặp nhau cuối tuần, bận quá thì trong tuần cũng chơi.

Vẫn là “those you love”, nhược điểm của mình là toàn nghĩ đến bạn bè cùng lứa, mà ít khi nghĩ đến gia đình hay họ hàng. ba mẹ, anh 2, anh họ, em họ, cô cậu, dì dượng,… nhiều không kể xiết [nhà nội và nhà ngoại đông quá ;)] nhưng thời gian là không cắt đi được. Lại một lần nữa, nhìn 1 chút ham ngủ, 1 chút lười để lại, xách cái phone lên và gọi 🙂

Nói lời cảm ơn [Give thanks]. Việc này dạo gần đây mình thực hành trong công việc, kết quả khá mãn nguyện. Team DA, team DP, team charter, team QC.. làm việc hết mình, bất kể trong tuần hay cuối tuần để giúp mình làm kịp deadline gấp gáp của khách hàng. Hơn nữa, mọi người rất là proactive/chủ động trong công việc nên mình “rất sướng ^_^”. Nhờ vậy mà  việc “give thanks” có dịp tung hoành ngang dọc và mình thì vô-cùng-thỏa-mãn.

Việc quan trọng nhất làm trước [Do the most important thing first]. “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi” thường là câu nói dậy lên trong đầu mình mỗi khi cố gắng làm điều này. Cơ mà khó lắm, phần vì cái gì cũng quan trọng [tại level bèo bọt của mình cái gì cũng phải làm và quan trọng hết], phần vì cách làm việc tùy hứng của mình nên dẫn đến việc ít gấp và quan trọng hơn khơi gợi cảm hứng hơn việc quan trọng nhất thì ta cứ thế mà xếp theo cảm hứng mà làm 🙂 Nói chung, mình chưa bao giờ thật sự thực hiện được điều này, mình chỉ đảm bảo là việc quan trọng nhất sẽ nhất định được làm ngày trong ngày. [vẫn áp dũng được vì deadline của công ty mình lúc nào cũng là end of day = 23:59:59 =)) ]

Luyện tập việc nhìn lại/tổng kết lại [Practice reflection], khuyên rằng nên 15-30 phút mỗi ngày. Mình không có làm vậy đâu. Ý mình là mình không làm việc ấy với tần suất ấy. Mình làm việc ấy 30 phút mỗi tuần và vài tiếng mỗi tháng. Mình hiểu bản thân hơn, hiểu cái con người ham ăn mê ngủ biếng làm đã cam kết và thực hiện cam kết ấy với bản thân như thế nào. Nhiều lúc tổng kết, thấy vừa yêu vừa ghét cái tính của mình. Làm thử đê, yêu lắm.

Học cái gì đó và duy trì việc học [Keep learning]. Đây là hạng mục nặng ký nhất của mình. Vì tham-sân-si là 3 cái ngu ở đời, mình phạm cái “tham” nhiều nhất. Vì tham mà học piano, vì để giữ cam kết không bỏ học nên mình chọn cái giờ trưa trờ trưa trật [12h30 -> 1h30] đi học cho bảo đảm không cúp cua. Vì tham mà mình muốn hiểu thêm về thời trang, mặc đồ xấu xí hoài cũng chán, thôi thì đẹp đẹp chút thì cần có hiểu biết, lại follow fashionista này, blog nọ để theo dõi và bắt chước. Vì tham mà tập tành viết, viết không hay cũng cứ viết, viết hoài thành thói quen, hay hay không thường do nội dung trước mới đến hình thức mà 🙂 Còn nhiều cái tham khác lắm, như học chơi bóng bàn, học phonetics,… để thỏa cái THAM khôn lường, cốt cũng để yêu bản thân trọn vẹn đó mà.

Còn 1 điểm nữa, nhưng thôi, bài dài rồi 🙂

Một lần nữa;

Yêu, đối với cá nhân mình,  một động từ chất chứa bao sự mạnh mẽ, sự can đảm, sự nghị lực vượt lên… chính mình để yêu.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s