How to Feel Inspired When You’ve Lost Motivation

Some days you wake up and right when you are going to begin your work, you feel a presence within you that stops you from doing so. You sit down, but you sit down quietly this time. Suddenly, that feeling where you once were so passionate and energized to take action just isn’t there anymore. You try to hype yourself up but it’s not working, and everything you do seems to be counterintuitive. You face the truth. You don’t want to work today and you don’t feel motivated to do anything but just escape. Without this motivation, you feel a little hopeless, lost, and stuck.

Sometimes we get stuck in a rut. If you’re not a hundred percent passionate about your work, then it’s impossible to wake up everyday feeling motivated when you wake up. You might compare it to the ocean. Sometimes you’ll wake up feeling like a tsunami, other time you’ll feel like just barely drifting to shore. When you feel like drifting to the shore, understand that it doesn’t always have to feel like there’s no hope. You can still feel inspired when there’s no motivation.

1. Connecting the Dots

“Stay Hungry. Stay Foolish.” –Steve Jobs

Steve Jobs at a Stanford commencement speech said that giving this speech the students was the closest thing he came to graduating college. He’s never finished college. He recalls that the working class savings that his parents had made their entire life was being spent on his tuition on a college he says was as almost as expensive as Stanford. After 6 months, he couldn’t see the value in it and dropped out. Not knowing where to go in life, he decided to take a class in calligraphy. He, however, didn’t see any practical application for it in life.

Ten years later, they were designing the first Macintosh computer, and it all came back to him. He used the ideas that he had learned in calligraphy class, including the different types of typography, and put it in the Mac. It was the first computer to have beautiful typography, which has affected the different types of typography that we use today. If he had never dropped out in collage, he would have never taken that calligraphy class, and personal computers might not have the wonderful typography that they do today.

Sometimes when you’re trying to reach a goal, it’s impossible to connect the dots where you currently are. Somehow you just have to trust in yourself, and have faith that you will reach your dreams, despite not having the slightest clue or perfectly laid out road to where you are going. Nobody can connect the dots looking forward; you only can connect them when you’re looking backwards. You have to trust that the dots will somehow connect in the future; you have to trust in something, whether it’s karma or destiny, but trusting yourself is the first step towards feeling inspired and having the motivation to move forward.

2. Allowing Your Environment to Predetermine Your Mood

“There is a direct correlation between an increased sphere of comfort and getting what you want.” –Timothy Ferriss

Tim Ferriss has always advocated the idea of using your environment to your advantage. He believes that controlling your environment is often much more effective than relying on self discipline. He finds that he writes the best between the hours of midnight and 1 AM to 3 to 4 in the morning. As he is writing, he will put a movie in the background so it will feel like he is in a social environment, even though the entire movie is on mute. Next to him may be a glass of tea. This is what puts him in the mood to do quality writing and make him so successful.

Look around your room right now or your workspace. Does it inspire you? Does it give you motivation? Is it noisy or quiet? Sometimes the hardest thing we do to ourselves is try to force ourselves to work in an area that is subconsciously telling us, “I can’t work here.”

And when you are constantly trying to discipline yourself, you will feel worse and be less productive. Instead try to build your ideal workplace and ideal time. Free it from distractions. Perhaps add a piece of artwork or a quote of your favorite person nearby you on the wall. Maybe add a beautiful plant in the corner to give you inspiration. If you feel more energy and enthusiasm during the night, schedule your day to work at midnight if you can. If you can realize the power of having a productive environment, you will naturally feel inspired and motivated to get work done.

3. Don’t Work So Hard

“Research now seems to indicate that one hour of inner action is worth seven hours of out-in-the-world action. Think about that. You’re working too hard.” –Jack Canfield

Jack Canfield was once giving a speech to an audience. He tells of a story of a chiropractor who went into his dream city, near Pebble Beach, and asked chiropractor associate if they could hire them. They told him no because they had 1 chiropractor for every 8 patients. Instead of letting his external reality which was out of his control determine his future, he went back to visualize and think about it, and something would come to him. He put a pen in his new office one day, and put concentric circles that he needed to go ask people in town that he was opening up a new chiropractor office and if they were interested in joining.

Over 6 months he knocked on 12,500 doors, talked to 6,500 people, and gathered over 4000 names to the people who wanted to go to his open house. He opened his chiropractor in a town he was told there was too many chiropractor. In his first month in practice, he netted $72,000. In his first year in practice his gross income was over a million in income.

Now you may look at this and say knocking on 12,500 doors is hard work. To you it is, but to the man it was probably effortless. Jack Canfield says there are 2 types of action – outer and inner. Outer action is actually going out to do the action – whether it’s networking with people, going door-to-door to make a sale, or just writing at home. Inner action is other things like visualization, meditation, and affirmations.

If you’re trying to force your way into taking action, it could be a sign that you are working too hard. Most people won’t wake up and waste an hour visualizing, meditating, or affirming, and the first thing they think about is asking what do I need to do today? And when they get the answer, they feel miserable, as if their work suddenly weighs them down. But Canfield says that if you spend time to focus on your goals, you’ll receive good feelings – feelings that help you feel inspired and motivated to take real action.

Don’t try to paddle upstream. That’s just basically going everyday saying to yourself that you need to force yourself to work every day. Instead, paddle along the stream of the river. Trust yourself, let your environment work in your favor, and spend some a little bit of time putting yourself in a state before you work. Inspiration will come to you from different ways – inside and out – and give you the motivation to guide yourself towards reaching your dreams.

source []


19 tuoi

Có một ngày, chuồn chuồn cứ bay theo người ấy khi người ấy đang bơi. Và người ấy nhớ đến những câu chuyện về người-yêu-cánh-chuồn.




Câu chuyện của cậu bé 19 tuổi




Hì, nói sao nhỉ..

Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, giờ D lại ngồi viết thư cho N.

Đầu tiên, hy vọng N đọc lá thư này sau khi đã đọc hết quyển 1 của bộ “…”

Thêm nữa, hy vọng N thích chiếc khăn, xin lỗi vì D may hơi xấu (bỏ nghề từ năm lớp 6 nên khi làm lại có hơi chút khó khăn và mất vài cc máu vì bị.. kim đâm >.

Nói qua nói lại, đến giờ cũng chưa biết nói gì cả!!



Thời gian qua, cũng nhiều chuyện xảy ra quá. Vui có, buồn có, mà những chuyện không biết nên vui hay nên buồn cũng có.

Có lẽ D muốn nói về chuyện của D và Q trước. Hình như N cũng nghe chị N nói rồi.

3 năm rồi, kể từ ngày đó. D luôn tự thuyết phục mình rằng, đó là chuyện cổ tích của mình, và nó sẽ là mục đích sống của mình. Nhưng, khi con người quá chú tâm vào một điều gì đó, rất gần hay rất xa, thì cũng không tốt. D cũng vậy, để đến được với điều đó, D đã “băng qua cuộc sống”. Và giờ, D còn gì khi mất nó?


D mất tất cả, hay …D chỉ mất một câu chuyện cổ tích? D đã nghĩ mình mất tất cả, cho đến khi D nhìn thấy tấm hình của buổi lễ đó. Q cười, rất vui. Nụ cười mà D từng rất thích.. có lẽ lúc đó Q rất hạnh phúc, còn D thì sao?


D chợt nghĩ, và bật cười: D cũng hạnh phúc. Ngay lúc đó. Tại sao lại không chứ? Một người mình yêu quý đang được hạnh phúc. Ngôi trường mơ ước, một đám cưới mơ ước, một chàng trai tuyệt vời. Hạnh phúc chứ. Vậy tại sao D lại không hạnh phúc?


Hạnh phúc cho Q, và cho cả D nữa. Một câu chuyện cổ tích khép lại, nhưng còn nhiều câu chuyện cổ tích chưa viết mà? Lúc đó, D chợt hiểu ra điều gì là hạnh phúc, là thật sự quan trọng.


Có 1 câu chuyện rất hay: Một sinh viên trẻ đến hỏi một giáo sư, xem làm nghề gì ra nhiều tiền. Giáo sư hỏi: “Cậu thích làm ra tiền đến vậy sao?” Chàng trai bảo: “Vâng.” “Tôi có thể hỏi tại sao không?” ; “Vì khi có nhiều tiền, em sẽ đi du lịch nhiều nơi.”

“Vậy thì, chàng trai à, cậu sai rồi. Cậu không thích làm ra tiền đâu, cậu chỉ thích đi du lịch thôi. Tại sao cậu không làm hướng dẫn viên du lịch nhỉ?” Cả hai cùng bật cười, câu trả lời đôi khi quá đơn giản phải không?

Đôi khi chúng ta quá chú tâm vào cách làm để rồi quên mất chúng ta làm vì điều gì.


Tình yêu chân chính là luôn mong muốn hạnh phúc cho người mình yêu. Vậy khi người mình yêu được hạnh phúc tại sao mình lại không vui? Ai mang đến điều đó, có quan trọng không?

Nếu có; thì có lẽ chúng ta yêu bản thân mình hơn…


D nghĩ vậy đó và D chợt mìm cười, vì D rất vui.

Và D nghĩ đến N.

Nếu bảo D, nhắm mắt lại và nghĩ về N, thì D không nhớ gì nhiều, không nhớ những chuyện vui buồn, mà D chỉ nhớ nụ cười của N, và giọng nói của N khi N gọi “B..” Nếu được hỏi thì D sẽ nói đó là tất cả những gì D nghĩ và nhớ về N.

Còn cảm giác khi đó?

Không buồn phiền, không nhớ nhung, không gì cả. Chỉ là bình yên; và…cười ^_^

Vậy đó. Dù bất kỳ chuyện gì xảy ra, nếu gặp N, D-đầu tiên-chỉ muốn cười 1 cái thôi. Không hiểu tại sao có lẽ vì N thật đặc biệt chăng?


Trước đây, D nói với N, với anh D, chị N, và một vài người khác là D rất thích N.

Và có lẽ, tất cả những hành động và ý nghĩ của D đều hướng về câu đó. Thích – thuộc về cá nhân. Khi mình thích điều gì đó là cho mình.


Nhưng còn “yêu” thì khác. Rất khác,

Khi một người nói “Tôi thích MU”, tức là họ thích những điểm nào đó của đội bong, và khi đội bóng không còn hay mất đi ít nhiều, thì sẽ không thích nữa. Nhưng D nói “Tôi yêu MU”; thì quan trọng  bây giờ, là đội bóng, chứ không còn là bản thân nữa. D vui khi đội bóng chơi tốt, buồn và thất vọng khi kết quả không như ý muốn. Cảm xúc có thể thay đổi nhưng không phải tình yêu – vì tình yêu không phải là cảm xúc, đó là sự lựa chọn.


Sự lựa chọn luôn đi kèm với trách nhiệm và quyền lợi, nhưng đôi khi chỉ là trách nhiệm. Chỉ có trách nhiệm, chỉ cho đi thôi sao? Vậy tại sao lựa chọn?

Vì chúng ta muốn như vậy; muôn cho đi. Khi cha mẹ sinh ta ra, là cha mẹ đã chọn, chọn để gánh vác trách nhiệm làm cha mẹ. Vì vậy, được sinh ra, đã là một hạnh phúc, là kết quả của sự lựa chọn, của oh sinh thành.


Tình yêu cũng vậy, yêu là chọn để cho đi. “Yêu thương cho đi … là yêu thương được giữ lại mãi mãi.”


D nói D rất thích N, và N xin lỗi vì không thể đáp lại.


Còn bây giờ, D sẵn sang nói tiếng “yêu”; và N không cần phải trả lời. Đơn giản là D đã chọn cho đi.

Tình yêu như một món quà vậy. Thật tuyệt khi biết, trên thế giới này, có thêm một người yêu mình, ngoài những người thân của mình, phải không?




“If you love me, let me free.”

D rất thích câu này. Và D cũng sẽ làm vậy. Hy vọng lá thư này sẽ là một món quà nhẹ nhàng và có ý nghĩa cho N. Cám ơn về tất cả, tình yêu của tôi! “Được gặp nhau đã là một hạnh phúc.”

Tặng N bài thơ này nhé:


Dựa vào vai anh mà khóc


Có cánh hoa nào mà không tàn úa?

Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?

Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?

Có đôi môi nào chưa rung vì nấc?

Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc

Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi


.. Và có những chiều em thấy đơn côi

Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc

Kể anh nghe những chuyện đời gai góc

Chia bớt cho anh cảm giác xót xa,

Vì suốt đời anh là một sân ga

Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến

Dù có một ngày con tàu em thay bến

Sân ga cũng mãi vẫn còn đây…


.. và khi nào sầu nặng dáng em gầy

Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc

Than thở với anh rằng cuộc đời lừa lọc

Chia sớt cho anh nỗi khổ bị dối gian

Anh sẽ vỗ về: “Dù mất cả trần gian

Em luôn có bờ vai anh để khóc

Em không bao giờ lẻ loi cô độc

Em không bao giờ thiếu một bờ vai

Em không bao giờ thiếu một vòng tay

Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc.”


“một vòng tay” , “một bờ vai”

“có cánh chuồn chuồn nào trên vai em”


Tuổi 19 đã qua đi, và cô cậu bé ấy là bạn của nhau.. cho đến sau này.