Things I found interesting in July

*viết sớm 1 chút, nếu ko viết lúc này thì chắc phải cuối tháng 8 mới trồi lên lại*

  • tự NẤU ĂN cho mình MỖI NGÀY rất hiệu quả trong việc cân bằng cảm xúc & đầu óc

có lẽ vì tata là gốc thiên bình, nên việc “cân bằng” như một điều kiện cần&đủ để có thể đi qua mỗi ngày bình thường lẫn ngày ‘bão tố’. bản chất công việc của tata thường nhiều ‘bom rơi đạn lạc’, vừa đi làm lại gần 4 tháng thôi, mà tata đã liên tục rơi vào tình trạng bấn loạn đến 4 lần, thường mỗi lần kéo dài 1 tuần đến hơn 2 tuần, tùy thời điểm.

trước đây, tata cũng làm nghề này, tata chọn cách giải quyết stress/áp lực mỗi ngày bằng việc ngủ nhiều, hoặc vẽ, hoặc tập đàn, hoặc bia/cocktail các kiểu. những cách làm này hiệu quả, nhưng chẳng thể làm hoài, làm hàng ngày (vì làm hàng ngày tốn chi phí lắm ^_^  ‘ngủ’ nhiều thì thấy rõ là chi phí cơ hội thế nào rồi 🙂 ).

nấu ăn, mỗi tối, sau khi đi làm về 1 ngày. có thể lúc ấy là 6h, là 8h, hay thậm chí 9h30, chỉ cần vào bếp, đứng trong không gian ‘tĩnh’ đó và bản thân được tự do ‘hô mưa gọi gió’, như một kiểu ‘nghệ sĩ’ tự tạo ra khúc biến tấu riêng của mình với những nguyên liệu sẵn có. việc nấu ăn thú vị, vì cảm giác được làm ‘creator’, đồng thời là người thụ hưởng. trong lúc nấu, rất dễ dàng nhận ra tình trạng cảm xúc và đầu óc của bản thân, vì lơ là một chút thôi là món ăn sẽ khác nhau liền, dù là cùng 1 dạng nguyên liệu và cùng 1 công thức chế biến (cái này giống như lúc tập đàn, sẽ nhận ra rõ lúc nào mình vội, lúc nào mình lơ tơ mơ,..) Nấu ăn cũng đem lại cảm giác thỏa mãn nữa. nói chung, không ngờ một việc tưởng như đơn giản và gần ngay trước mắt như vậy mà hồi nào giờ ít để ý và thấy hết sự sâu sắc của chính nó.

thêm 1 điều nhỏ, tata phát hiện ra cô Nguyễn Zoãn Cẩm Vân chỉ cách nấu món chay rất hay. chương trình đó không thần túy là chia sẻ cách nấu thực phẩm. qua cách cô Vân hướng dẫn, có thể học được rất nhiều điều từ phong thái của cô, từ cách cô am hiểu từng loại nguyên liệu/gia vị, cách cô điều chỉnh người dẫn chương trình chung khi có phát biểu nào đi hơi lạc hướng, cách cô chia sẻ những điều nhỏ nhặt về cuộc sống thông qua việc nấu ăn và những mẫu chuyện liên quan đến các loại thực phẩm.. nói chung, cô Vân là idol mới của tata, nếu nói về các món chay ^_^

  • ‘bạn đang đọc thể loại nào?’

tata thường nghe người khác hay hỏi nhau ‘bạn/mày/anh/chị/em đang đọc sách gì?’.

qua những câu chuyện kể về chủ đề đó, tata vô tình nhận ra, thì ra giới hạn đọc của chúng ta khá hẹp. vì tên sách kể ra có thể nhiều lắm, người này khác người kia nhiều lắm, thật đa dạng. đúng thật!??!! nhưng nếu gom nhóm lại (underlying theme), các tựa sách này chỉ quanh đi quẩn lại trong một số loại/nhóm sách mà thôi. đó là cái ‘giới hạn đọc’ mà tata nhận ra. do vậy mà từ nay, tata, thương ko hỏi chủ đề này đâu, nhưng nếu trong tình huống phù hợp, thì sẽ hỏi ‘bạn đang đọc thể loại nào?’ – tất nhiên là sau đó có tên sách kèm theo.

vì sao ư? vì người có thể cho mình biết họ đọc thể loại nào, tức là vốn đọc của họ cũng phải có chút đa dạng (thì họ mới biết có loại này loại kia), và khi đã biết bản thân đọc loại nào, thì tự họ sẽ chia sẽ với tata về vài/những quyển hay/họ tâm đặc trong thể loại sách ấy. một câu hỏi mang tính gợi mở như vậy, làm dày lên câu chuyện giữa 2 người, và tata sẽ có thêm cơ hội biết về những điều mới.

  • đạp xe đi làm

yay! finally I could make it! ^^

đạp xe đi làm (hoặc đi xe bus đi làm) là ước muốn của tata trong năm nay, đã đề ra từ hồi đầu năm nay ấy. đạp xe đi làm, mới thấy có nhiều cái thú vị. như hồi nào giờ cứ nghĩ đạp xe là dùng sức, nên phải chọn đường đi ngắn nhất. nhưng không phải, đường ngắn nhất chưa hẳn là lựa chọn phù hợp nhất cho việc đạp xe đi làm mỗi sáng và đạp về mỗi tối. vì ngoài yếu tố đường ngắn – đỡ tốn sức, việc đạp xe là tổng hòa của rất nhiều yếu tố khác như nắng-gió-bụi (hay không gian xanh mát) của đường đi, những người lái xe máy trên tuyến đường mình đi (họ là những người khó chịu vì có ai đó đi xe đạp chậm rì hay họ là người sẽ cảm thấy được inspired bởi người đi xe đạp chậm rì – tùy vào mắt nhìn của họ, nhưng ảnh hưởng đến hành động của họ khi có tata xuất hiện tà tà cùng đường). là vì đi chậm, nên có thêm thời gian ngắm nhìn không gian buổi sớm/tối, là có thêm thú vui lựa chọn list nhạc cho chuyến hành trình mỗi ngày, là có thêm thời gian lẩm nhẩm bài report đang làm dở mà ko sợ lái xe lơ là,…

cái sự ‘tổng hòa’ ấy của việc đi xe đạp, nghe quen không? ^^

cũng giống như hành trình cuộc sống hen. nếu ‘con đường ngắn nhất’ chính là ‘có nhiều tiền nhất’ – điều mà ai cũng nghĩ đến ngay – thì đó chưa chắc là lựa chọn phù hợp nhất với chính bản thân. cuộc sống có nhiều lựa chọn thú vị thêm mà 🙂

*tháng này vậy là hết rồi ấy. vì tháng này nhiều báo cáo phải nộp lắm, trung bình 2 ngày nộp 1 cái, cho đến hết giữa tháng 8 cơ. @_@.  try to be kind and have courage anyway to roll over the period 🙂 *

Advertisements

Things I found interesting in Jun 2017

*Những điều tata cảm thấy thú vị vào tháng 6/2017*

Lâu lắm rồi mới lại quay lại dạng bài blog này nhỉ. Hồi đó còn siêng siêng viết tiếng Anh này nọ, giờ lười rồi ^_^ Mà thây kệ, nội dung mới là quan trọng, ngôn ngữ chỉ là ‘chất dẫn’ thôi hà.

  • đi thuê 1 căn hộ, ở thử, thấy thích không gian sống các kiểu, thì mới mua để ở.

Đây là một điều thú vị mang tính rất rất cá nhân theo kiểu sống rất rất ‘nuông chiều’ sự thoải mái của bản thân. Ngày trước, tata cũng từng mua một căn nhà nhỏ để ở, nhưng cảm giác ban đầu với không gian ở nơi đó là không thích lắm, không phải vì căn chung cư mà là vì đường đi đi về về. ‘Cảm giác sống’ là một sự tổng hòa của vô vàn thứ mà khi dùng lý trí để phân tích thường lắm khi thiếu sót. Phải ở thử, trải nghiệm thử khu đó, sẽ hiểu rõ mình cần gì và nơi đó đáp ứng điều mình cần đến mức độ nào. Quay lại căn nhà cũ, lúc đó cũng thích căn nhà, nhưng mỗi lần đã ra đường thì lười chạy về, đã ở nhà thì lười chạy ra đường. Nên cũng ít nhiều bất tiện.

Và giải pháp “thuê ở thử chỗ mình định mua” là giải pháp vô tình nhận ra khi tháng rồi bắt đầu ở chỗ mới. Hồi nào giờ mình chưa từng biết khu này, khi dọn vào 1 thời gian thì nhận ra, hay là cuối năm nay mình mua 1 căn ở đây ta, vì nó khá là hợp với nhu cầu hiện tại và trong 1-2 năm nữa của mình.

  • phải lấy người smart/clever + family-oriented ^_^

chà, cái chủ đề nhạy cảm của gái ế tuổi 29.

hồi giờ ai bảo mình kén chọn, mình chối ngay. mình thấy mình có đòi hỏi gì đâu nè. lúc đó nếu ai hỏi tiếp thế nghĩ đến ai nhà mi sẽ bị hấp dẫn, thì nghĩ ko ra, có nêu ra các đặc tính thì cũng chỉ là nghĩ đến đâu nói đến ấy, khá hời hợt.

nhưng bây giờ khác rồi, nhận ra, chắc là mình kén thật. khi mà đã có thể thấy rõ mình CHỈ CẦN 2 yếu tố nêu trên, mình mới nhận ra, chà, 2 yếu tố này mà kiếm được trong cùng 1 người vào cùng 1 thời điểm và còn available để người đó thích mình, trong 7 tỷ người, chắc là không còn nhiều đâu =]]]]. nên bây giờ ai bảo mình kén, mình sẽ như 1 chú cún con, ngoan ngoãn cúi đầu, nhắm mắt thừa nhận, ‘ừ, tao nghĩ tao kén thật.”

  • “meaningful difference”

đây là framework để build brand mà công ty mình dựa vào trong tất cả mọi nghiên cứu để tư vấn cho khách hàng. và mình nhận ra, điều này cũng áp dụng cho mỗi cá nhân được. vì xét ra, một thương hiệu (brand) là tổng hòa của những cá tính riêng của brand, của cảm giác mà brand đó mang lại cho người khác, là biểu hiện của brand đó trên thị trường, và brand đó làm gì để người ta thương người ta nhớ ^_^

mỗi cá nhân, cũng vậy. vậy thì tại sao mình không nghĩ về cuộc sống của mình như cái cách mà brand đang làm “make its difference meaningful to others”. nhiều lúc mình thấy mình ngưỡng mộ những bạn sống chất, nhiều lúc mình thấy mình không thích những bạn làm quá. bây giờ xét lại, thật ra những bạn mình cho là “sống chất” với những bạn mình cho là “làm quá”, thật ra có điểm chung ở chỗ là bạn nào cũng differentiate (tạo ra sự khác biệt) trong cách bạn thể hiện cả thôi. và một bạn mình cho là “sống chất” có lẽ vì mình thấy điều đó meaningful (có ý nghĩa) trong hoàn cảnh đó/hoặc với mình/hoặc với hoàn cảnh của bạn. và ngược lại với trường hợp bạn mình cho là “làm quá.”

 

*tháng này chỉ có thế thôi, vì tháng này ngụp lặn trong công việc rồi 🙂 *