Things I found interesting in September

Như bù đắp lại phần cuộc sống ảm đạm của tháng 8, tháng 9 này rất nhiều sự kiện và sự việc xảy ra khiến tata suy nghĩ rất nhiều về con đường mình đã đi và con đường tiếp theo mình sẽ chọn.

  • Trước tiên là việc dịch sách. Yay! The 2nd book!

Tata rất may mắn tìm được 1 chị và 1 em dịch sách rất chi là có tâm để cùng nhau, cả 3 sẽ cố gắng cho ra lò cuốn How Brand Grows sớm vào đầu năm sau. Chị Hồng và em Hùng rất chi là tận tâm trong khi người có vẻ là “trưởng nhóm” như mình lại rất xìu xìu ển ển. Viết lên đây để tự răn bản thân, không được lười khi đã có đồng đội quá chất. ^_^

  • Đài Loan, nơi đáng đến và ở lại. Ở LẠI!!!

10 ngày đầu tháng 9 toàn được đi chơi, về quê xong là vào thành phố bay đi Đài Loan chơi cùng công ty. Rất hiếm khi  Đài Loan thật sự là địa điểm mình nghĩ đến đi du lịch, và lần này vô tình được đi miễn phí do công ty tổ chức. Và tata nhận ra, tata thật sự muốn sống ở 1 đất nước hiền lành, con người văn mình, và cảm giác an toàn khi đi ngoài đường tại đây. Lần đầu tiên, tata có 1 cảm giác mãnh liệt muốn được chuyển qua Đài Loan làm việc, để được làm, được sống trong không gian môi trường như vậy.

  • Một người chỉ thẳng cho tata thấy bản thân đang tệ đến thế nào với cuộc sống của chính mình!

Một người anh, quen biết là 1 sự ngẫu nhiên, và anh nhảy vào cuộc sống cúa tata một cách bất ngờ, và chỉ trong vòng 1 tuần có thể làm đảo lộn toàn bộ cuộc sống đang có vẻ an yên của tata. (Và đặc biệt là, không liên quan đến chuyện yêu đương gì nhé. ‘tata biết thừa là ai đó sẽ ngay lặp tức nghĩ vậy :p )

Và sự đảo lộn này, thật sự có giá trị. Nó chính là điều còn thiếu, là điều mà tata không biết là mình không biết mặc dù có cảm giác có gì đó ko ổn nhưng mãi, nhưng hoài mà không biết đó là điều gì.

Bây giờ cũng còn quá sớm để nói là sự xáo trộn này là nên hay không nên xảy ra, nhưng tata tin là điều đó thật sự cần thiết cho tata để đón chào tuổi mới, một cột mốc rất quan trọng, tuổi 30 J

Advertisements

Things I found interesting in August

*viết trễ 1 chút rồi, vì vừa qua mùa report bận rộn là đến mùa đi chơi, ahihi*

  • cứ chăm chỉ làm tốt việc mình cho là nên và cần làm thôi. mọi thứ tốt đẹp khác tự nhiên sẽ tới

Tháng 8 rồi rất thú vị, đầu tiên là ngập ngụa trong báo cáo quý và các phân tích sâu cho mấy ngành hàng mà tata đang coi. Hài lòng nhất là giữa tháng 8 bay ra Hà Nội báo cáo, làm bài đến 3h sáng để 9h sáng hôm đó báo cáo với khách hàng. cũng may là khách hàng khá thích, mối giao hảo từ đó mà trở nên dễ chịu hơn nhiều.

thật đó, khách hàng này ngoài HN rất khó chịu, và kỳ cục lắm. kiểu như ngày trước đồng nghiệp của tata cũng brief lại là người ấy là dạng ‘họ chỉ quan tâm đến lợi ích và công việc của họ thôi, cái họ cần thì họ hối, cái mình cần họ thì họ lơ đẹp…’ kiểu kiểu vậy á. khi tata quản khách hàng này cũng có cảm giác gần giống như vậy. Nhưng tata chưa có dịp gặp chị ấy, làm từ tháng 4 đến giờ. mỗi lần phải gọi điện hay giải quyết công việc đều thấy rất bực, phải rất kiềm chế, phải nhường và nhịn khá nhiều, phải giúp chị ấy rất nhiều việc mà chỉ có chị ấy và tata biết, sếp của tata ko aware được tata bận rộn cỡ nào, và việc giúp chị ấy là để chị ấy làm đẹp hình ảnh của chị ấy với các team đối tác và sếp chị ấy. những lúc ấy, tata chỉ nghĩ, mình cố gắng giúp người ta tốt, sau này sẽ đến lúc người ta có thời gian, nhìn lại sẽ thấy mình cũng đóng góp cho họ được phần nào, rồi họ sẽ công nhận và tốt lại với mình thôi. những lúc như thế, tata cũng nghĩ, mà nếu họ không tốt với mình sau này, thì… thôi, còn mình cứ tốt với họ, vì bản thân việc làm ấy cũng làm mình vui mà, mỗi tội là làm mình nhiều việc hơn thôi à.

hôm đi thuyết trình ở văn phòng khách hàng, ngạc nhiên lắm, chị khách hàng này như là ‘team up with my team’ vậy á. chị ấy act như một cầu nối thật thụ giữa team tata và team cty chị ấy, phần nào giúp tất cả mọi người rút ra rất nhiều điều hay từ báo cáo đợt đó. (thông thường không nhiều khách hàng làm vậy đâu, đôi khi họ muốn thể hiện trước CEO và các Heads of department khác, họ sẽ ko trở thành ‘đồng đội’ như vậy với team research đâu). Bài báo cáo hữu ích, team chị ấy hài lòng, chị ấy cũng “nở mặt nở mày”. Thế là sau ngày ấy, dự án này của tata trở nên dễ chịu hơn nhiều. Bây giờ, chị ấy treat tata như đồng nghiệp, cũng có request, cũng có nhờ vả như trước đây, nhưng cũng có hỏi han ngược lại team tata có bận lắm không, và một số điểm chị ấy sẽ cần tư vấn từ team của tata trước khi yêu cầu…  cảm giác làm việc bây giờ là nhẹ nhàng, còn nhiều việc thì tất nhiên rồi 🙂

  • sách ‘how to grow brand’ – tập 2 – siêu siêu hay

tata chưa đọc cuốn 1. vừa mới đọc tập 2, nhưng thấy rất hay. còn học được thêm nhiều kỹ thuật nhìn và phân tích dữ liệu từ trong sách nữa. ví dụ như ‘duplication consumption analysis’, các nhìn cross tab giữa frequency with meanscore of  number of purchase in a certain time period, …

*chắc cái này phải viết thành một bài khác để chia sẽ cụ thể hơn, có thêm data và hình ảnh chắc sẽ thú vị hơn 🙂 – chờ hen*

 

**tháng này có thế thôi à.**

 

Things I found interesting in July

*viết sớm 1 chút, nếu ko viết lúc này thì chắc phải cuối tháng 8 mới trồi lên lại*

  • tự NẤU ĂN cho mình MỖI NGÀY rất hiệu quả trong việc cân bằng cảm xúc & đầu óc

có lẽ vì tata là gốc thiên bình, nên việc “cân bằng” như một điều kiện cần&đủ để có thể đi qua mỗi ngày bình thường lẫn ngày ‘bão tố’. bản chất công việc của tata thường nhiều ‘bom rơi đạn lạc’, vừa đi làm lại gần 4 tháng thôi, mà tata đã liên tục rơi vào tình trạng bấn loạn đến 4 lần, thường mỗi lần kéo dài 1 tuần đến hơn 2 tuần, tùy thời điểm.

trước đây, tata cũng làm nghề này, tata chọn cách giải quyết stress/áp lực mỗi ngày bằng việc ngủ nhiều, hoặc vẽ, hoặc tập đàn, hoặc bia/cocktail các kiểu. những cách làm này hiệu quả, nhưng chẳng thể làm hoài, làm hàng ngày (vì làm hàng ngày tốn chi phí lắm ^_^  ‘ngủ’ nhiều thì thấy rõ là chi phí cơ hội thế nào rồi 🙂 ).

nấu ăn, mỗi tối, sau khi đi làm về 1 ngày. có thể lúc ấy là 6h, là 8h, hay thậm chí 9h30, chỉ cần vào bếp, đứng trong không gian ‘tĩnh’ đó và bản thân được tự do ‘hô mưa gọi gió’, như một kiểu ‘nghệ sĩ’ tự tạo ra khúc biến tấu riêng của mình với những nguyên liệu sẵn có. việc nấu ăn thú vị, vì cảm giác được làm ‘creator’, đồng thời là người thụ hưởng. trong lúc nấu, rất dễ dàng nhận ra tình trạng cảm xúc và đầu óc của bản thân, vì lơ là một chút thôi là món ăn sẽ khác nhau liền, dù là cùng 1 dạng nguyên liệu và cùng 1 công thức chế biến (cái này giống như lúc tập đàn, sẽ nhận ra rõ lúc nào mình vội, lúc nào mình lơ tơ mơ,..) Nấu ăn cũng đem lại cảm giác thỏa mãn nữa. nói chung, không ngờ một việc tưởng như đơn giản và gần ngay trước mắt như vậy mà hồi nào giờ ít để ý và thấy hết sự sâu sắc của chính nó.

thêm 1 điều nhỏ, tata phát hiện ra cô Nguyễn Zoãn Cẩm Vân chỉ cách nấu món chay rất hay. chương trình đó không thần túy là chia sẻ cách nấu thực phẩm. qua cách cô Vân hướng dẫn, có thể học được rất nhiều điều từ phong thái của cô, từ cách cô am hiểu từng loại nguyên liệu/gia vị, cách cô điều chỉnh người dẫn chương trình chung khi có phát biểu nào đi hơi lạc hướng, cách cô chia sẻ những điều nhỏ nhặt về cuộc sống thông qua việc nấu ăn và những mẫu chuyện liên quan đến các loại thực phẩm.. nói chung, cô Vân là idol mới của tata, nếu nói về các món chay ^_^

  • ‘bạn đang đọc thể loại nào?’

tata thường nghe người khác hay hỏi nhau ‘bạn/mày/anh/chị/em đang đọc sách gì?’.

qua những câu chuyện kể về chủ đề đó, tata vô tình nhận ra, thì ra giới hạn đọc của chúng ta khá hẹp. vì tên sách kể ra có thể nhiều lắm, người này khác người kia nhiều lắm, thật đa dạng. đúng thật!??!! nhưng nếu gom nhóm lại (underlying theme), các tựa sách này chỉ quanh đi quẩn lại trong một số loại/nhóm sách mà thôi. đó là cái ‘giới hạn đọc’ mà tata nhận ra. do vậy mà từ nay, tata, thương ko hỏi chủ đề này đâu, nhưng nếu trong tình huống phù hợp, thì sẽ hỏi ‘bạn đang đọc thể loại nào?’ – tất nhiên là sau đó có tên sách kèm theo.

vì sao ư? vì người có thể cho mình biết họ đọc thể loại nào, tức là vốn đọc của họ cũng phải có chút đa dạng (thì họ mới biết có loại này loại kia), và khi đã biết bản thân đọc loại nào, thì tự họ sẽ chia sẽ với tata về vài/những quyển hay/họ tâm đặc trong thể loại sách ấy. một câu hỏi mang tính gợi mở như vậy, làm dày lên câu chuyện giữa 2 người, và tata sẽ có thêm cơ hội biết về những điều mới.

  • đạp xe đi làm

yay! finally I could make it! ^^

đạp xe đi làm (hoặc đi xe bus đi làm) là ước muốn của tata trong năm nay, đã đề ra từ hồi đầu năm nay ấy. đạp xe đi làm, mới thấy có nhiều cái thú vị. như hồi nào giờ cứ nghĩ đạp xe là dùng sức, nên phải chọn đường đi ngắn nhất. nhưng không phải, đường ngắn nhất chưa hẳn là lựa chọn phù hợp nhất cho việc đạp xe đi làm mỗi sáng và đạp về mỗi tối. vì ngoài yếu tố đường ngắn – đỡ tốn sức, việc đạp xe là tổng hòa của rất nhiều yếu tố khác như nắng-gió-bụi (hay không gian xanh mát) của đường đi, những người lái xe máy trên tuyến đường mình đi (họ là những người khó chịu vì có ai đó đi xe đạp chậm rì hay họ là người sẽ cảm thấy được inspired bởi người đi xe đạp chậm rì – tùy vào mắt nhìn của họ, nhưng ảnh hưởng đến hành động của họ khi có tata xuất hiện tà tà cùng đường). là vì đi chậm, nên có thêm thời gian ngắm nhìn không gian buổi sớm/tối, là có thêm thú vui lựa chọn list nhạc cho chuyến hành trình mỗi ngày, là có thêm thời gian lẩm nhẩm bài report đang làm dở mà ko sợ lái xe lơ là,…

cái sự ‘tổng hòa’ ấy của việc đi xe đạp, nghe quen không? ^^

cũng giống như hành trình cuộc sống hen. nếu ‘con đường ngắn nhất’ chính là ‘có nhiều tiền nhất’ – điều mà ai cũng nghĩ đến ngay – thì đó chưa chắc là lựa chọn phù hợp nhất với chính bản thân. cuộc sống có nhiều lựa chọn thú vị thêm mà 🙂

*tháng này vậy là hết rồi ấy. vì tháng này nhiều báo cáo phải nộp lắm, trung bình 2 ngày nộp 1 cái, cho đến hết giữa tháng 8 cơ. @_@.  try to be kind and have courage anyway to roll over the period 🙂 *

Things I found interesting in Jun 2017

*Những điều tata cảm thấy thú vị vào tháng 6/2017*

Lâu lắm rồi mới lại quay lại dạng bài blog này nhỉ. Hồi đó còn siêng siêng viết tiếng Anh này nọ, giờ lười rồi ^_^ Mà thây kệ, nội dung mới là quan trọng, ngôn ngữ chỉ là ‘chất dẫn’ thôi hà.

  • đi thuê 1 căn hộ, ở thử, thấy thích không gian sống các kiểu, thì mới mua để ở.

Đây là một điều thú vị mang tính rất rất cá nhân theo kiểu sống rất rất ‘nuông chiều’ sự thoải mái của bản thân. Ngày trước, tata cũng từng mua một căn nhà nhỏ để ở, nhưng cảm giác ban đầu với không gian ở nơi đó là không thích lắm, không phải vì căn chung cư mà là vì đường đi đi về về. ‘Cảm giác sống’ là một sự tổng hòa của vô vàn thứ mà khi dùng lý trí để phân tích thường lắm khi thiếu sót. Phải ở thử, trải nghiệm thử khu đó, sẽ hiểu rõ mình cần gì và nơi đó đáp ứng điều mình cần đến mức độ nào. Quay lại căn nhà cũ, lúc đó cũng thích căn nhà, nhưng mỗi lần đã ra đường thì lười chạy về, đã ở nhà thì lười chạy ra đường. Nên cũng ít nhiều bất tiện.

Và giải pháp “thuê ở thử chỗ mình định mua” là giải pháp vô tình nhận ra khi tháng rồi bắt đầu ở chỗ mới. Hồi nào giờ mình chưa từng biết khu này, khi dọn vào 1 thời gian thì nhận ra, hay là cuối năm nay mình mua 1 căn ở đây ta, vì nó khá là hợp với nhu cầu hiện tại và trong 1-2 năm nữa của mình.

  • phải lấy người smart/clever + family-oriented ^_^

chà, cái chủ đề nhạy cảm của gái ế tuổi 29.

hồi giờ ai bảo mình kén chọn, mình chối ngay. mình thấy mình có đòi hỏi gì đâu nè. lúc đó nếu ai hỏi tiếp thế nghĩ đến ai nhà mi sẽ bị hấp dẫn, thì nghĩ ko ra, có nêu ra các đặc tính thì cũng chỉ là nghĩ đến đâu nói đến ấy, khá hời hợt.

nhưng bây giờ khác rồi, nhận ra, chắc là mình kén thật. khi mà đã có thể thấy rõ mình CHỈ CẦN 2 yếu tố nêu trên, mình mới nhận ra, chà, 2 yếu tố này mà kiếm được trong cùng 1 người vào cùng 1 thời điểm và còn available để người đó thích mình, trong 7 tỷ người, chắc là không còn nhiều đâu =]]]]. nên bây giờ ai bảo mình kén, mình sẽ như 1 chú cún con, ngoan ngoãn cúi đầu, nhắm mắt thừa nhận, ‘ừ, tao nghĩ tao kén thật.”

  • “meaningful difference”

đây là framework để build brand mà công ty mình dựa vào trong tất cả mọi nghiên cứu để tư vấn cho khách hàng. và mình nhận ra, điều này cũng áp dụng cho mỗi cá nhân được. vì xét ra, một thương hiệu (brand) là tổng hòa của những cá tính riêng của brand, của cảm giác mà brand đó mang lại cho người khác, là biểu hiện của brand đó trên thị trường, và brand đó làm gì để người ta thương người ta nhớ ^_^

mỗi cá nhân, cũng vậy. vậy thì tại sao mình không nghĩ về cuộc sống của mình như cái cách mà brand đang làm “make its difference meaningful to others”. nhiều lúc mình thấy mình ngưỡng mộ những bạn sống chất, nhiều lúc mình thấy mình không thích những bạn làm quá. bây giờ xét lại, thật ra những bạn mình cho là “sống chất” với những bạn mình cho là “làm quá”, thật ra có điểm chung ở chỗ là bạn nào cũng differentiate (tạo ra sự khác biệt) trong cách bạn thể hiện cả thôi. và một bạn mình cho là “sống chất” có lẽ vì mình thấy điều đó meaningful (có ý nghĩa) trong hoàn cảnh đó/hoặc với mình/hoặc với hoàn cảnh của bạn. và ngược lại với trường hợp bạn mình cho là “làm quá.”

 

*tháng này chỉ có thế thôi, vì tháng này ngụp lặn trong công việc rồi 🙂 *

Nơi ở mới

Lại chuyển đến nơi ở mới.

“Lại”, là bởi năm qua mình sống như người du mục, vài tháng chỗ này, vài tháng chỗ kia, người ở 1 nơi mà đồ đạc ở nơi khác… kể từ tháng 5 năm ngoái khi bán nhà (tròn 1 năm, vô tình nhỉ).

Công việc đi làm được 2 tháng, chưa ổn định.

Chuyển nơi ở, thiếu ổn định quá.

Nhưng sao có cảm giác, sự không ổn định nó mới là sự ổn định với mình. Kỳ cục thật.

anw, note lại thời điểm này. Có những cột mốc thời gian cần lắm sự nhắc nhớ. lần này, vì là lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra, mình hoàn toàn sống tự lập, ko có người thân ở chung nhà.

vừa háo hức vừa sợ, cứ như năm 18 tuổi rời quê lên thành phố.

lớn rồi mà còn ngớ ngẩn và trẻ con ghê =)))

vậy đi!

Sexy Little Number – đọc và tự vọc thử luôn – note 6

Lại cuốn sách Hiểu số để tăng số và việc áp dụng những gì đọc được vào Airbnb của tata ^_^

Hiện tại là gần cuối tháng 9 rồi, tức là căn Airbnb đầu tiên của tata làm được gần 2 tháng, tháng 8 và tháng 9. Nếu để ý kỹ 1 chút, sẽ là 1 tháng rơi vào thời điểm mùa du lịch, và một tháng là mùa không du lịch ở Vũng Tàu. Do đó, khi phân tích số liệu theo Dữ liệu nội bộ cũng phải để ý đến yếu tố ‘mùa vụ’ này.

“Dữ liệu nội bộ” là cụm từ tata học từ trong sách trang 112, mô tả cách thức làm sao từ những dữ liệu thô sẵn có, có thể rút ra được nhiều thông tin hữu ích.

Dữ liệu thô (được đề cập trong sách) ví dụ như giờ mua hàng, ngày mua, mã cửa hàng, mã vật phẩm, giá bán, giá cho nhà bán lẻ, phương thức thanh toán, mã khách hàng,..

Với dữ liệu thô này, có thể hiểu được một số khía cạnh hay, như:

  • khách hàng sống ở đâu
  • những đặc tính về mặt phân khúc xã hội của mã bưu điện nơi khách hàng này sống
  • phương tiện truyền thông nào tiếp cận đến khách hàng và được phản hồi lại

Cách thức tìm thấy những thông tin từ dữ liệu thô này là nhờ phương pháp “single customer view” (góc nhìn đồng nhất về người tiêu dùng)

 

tata thấy cách này hay quá, và nhân tiện Airbnb ở Vũng Tàu cũng đã làm được 1 thời gian, cũng tạm gọi là có dữ liệu nội bộ để xem xét vọc thử.

[trước tiên, phải làm bước cơ bản như note 2 đã đề cập, Sale Funnel, và so sánh data giữa tháng 8 và tháng 9 – đại diện cho mùa du lịch và mùa không du lịch

sln-note-6-hinh-1

kết quả này là bình thường so với mùa du lịch của một số căn airbnb khác theo như note 3 mà tata có chia sẻ. ui, tata chỉ giỏi phân tích thôi, còn tự làm cho mình thì dở ẹc. ahuhu]

Quay lại vấn đề dữ liệu nội bộ, ngoài dữ liệu này, còn có thể có những dữ liệu như:

  • [loại nghĩ ngay đến]
    • số ngày đặt thuê,
    • nhóm khách có mấy người,
    • giá tiền vào thời điểm đặt (do tata có thay đổi pricing để tìm hiểu)
  • [loại nghĩ đến cũng nhanh]
    • giới tính của khách,
    • quốc tịch của khách,
    • nhóm khách là dạng nào (gia đình, gia đình có con nhỏ, nhóm bạn bè)
  • [loại nghĩ nhiều 1 chút thì sẽ nghĩ đến]
    • {dựa trên hành vi của khách} lượng khách book instantly (chức năng book nhà ngay lập tức của Airbnb không cần thông qua chủ) trên tổng số và là loại khách nào làm việc này
    • {dựa trên hành vi của khách} so với ngày đặt phòng/nhà, khách sẽ tìm kiếm trước đó là bao nhiêu ngày – dựa trên việc khách sent inquiry hỏi mình so với ngày họ muốn book.
    • {dựa trên thái độ của khách} khách có trả giá không. (haha, cái này lạ phải không, nhưng thật sự là có đấy ^_^), và nếu có trả giá thì là nhóm khách như thế nào.

Với cách này, tata dần hiểu rõ hơn căn hộ Airbnb ở Vũng Tàu mà tata đang làm đang biểu hiện như thế nào trong mắt khách hàng tiềm năng, và với nhóm khách hàng tiềm năng nào, và cách để đáp ứng nhu cầu cũng như nhiều khi nói không (với giảm giá) của khách nữa ^_^

#happy_reading_sexylittlenumbers

 

what i might see for the end of 2016

[Vietnam market]

there is a noticeable shift towards protecting and maintaining fundamental human needs, to name a few: safety of family, finding security and secure own future, risk adverse, stability focus
-> shoppers tend to be more mindful (maintaining or scaling down would be seen yet still keep remained lifestyle balance)
-> affluent families focus on where to place their investments (gold would be their top choice, reduce stocks/money on securities market, hesitation seen for domestic real estate while greater focus on that of outside VN)

 

[this is my guess. it might turn out right or wrong, yet making a guess is a root of my investment these days 🙂 ]