Nếu có thật nhiều tiền mình sẽ làm gì?

Quả là câu hỏi ‘kinh điển’ ghê, nghe chắc cũng gần mòn lỗ tai cho những câu hỏi không quá nông cũng chẳng sâu..khác chăng là hoàn cảnh và người hỏi người trả lời có mối quan hệ thế nào.

Năm ngoái, mình rất quả quyết, kiểu ‘em sẽ vẫn tiếp tục đi làm..và vui hơn. em thích công việc research mình đang làm, em thích làm việc cùng và học từ sếp, và cả tám nhảm với sếp nữa. bla blah.’

Có lẽ lúc đó, phạm vi suy nghĩ chỉ là muốn 1 cuộc sống trôi qua bình lặng, có thể ‘thường’ hoài, đừng vô thường mệt lắm. Trong khoảnh khắc trả lời ấy, mình tin vào điều mình nói như trái đất tất yếu là có đại dương.

Con người theo thời gian sẽ thay đổi. bởi có người thường hay tin vào câu ‘không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.’ Là do dòng sông thay đổi, là do con người thay đổi. là do nhiều thứ đều đổi thay, đời vô thường mà.

Nếu bây giờ hỏi mình có thật nhiều tiền, mình sẽ làm gì?

Mình ngay tắp lự đặt câu hỏi làm rõ câu hỏi – điều mãi chẳng chịu thay đổi ở mình – có ‘thật nhiều tiền’  nên hiểu chính xác là thế nào?

Vì có thật nhiều tiền theo nghĩa là có một cục tiền lớn nhất định 1 lần?

Hay có thật nhiều tiền theo kiểu là chắc chắn không cần quan tâm đến chuyện tiền bạc nữa?

Có liên quan đến nỗ lực làm ra tiền theo thời gian chăng?

Và mình nhận ra, khái niệm có thật nhiều tiền, bản thân hắn cũng đã là sự thay đổi góc nhìn theo thời gian. Buồn cười nhỉ 🙂

Lần này mình chỉ nghĩ đến 1 điều, mình đi chữa bệnh. Đó là một việc cần rất nhiều thời gian, tiền bạc và nỗ lực từ cả phía người bệnh lẫn thầy thuốc.

Câu hỏi này chắc hàm nghĩa này..

Nghĩ về câu hỏi này tự dưng nhắc mình về một câu mình đọc của Lữ..’con người làm từ thời gian.’ Lúc đầu mình không hiểu gì, chỉ thấy lạ. lâu dần, quan sát cuộc sống, mình nhận ra góc nhìn của tác giả hay quá. Con người quả thật làm từ thời gian. ‘Khi em bận, em không còn là em nữa. khi em có thời gian, em biết làm cách nào để cuộc sống mình thú vị..’

Có lẽ ‘có thật nhiều tiền’ chính là mang cho mình ‘thật nhiều thời gian’.

Advertisements

Lãng mạn

Lãng mạn là gì nhỉ? hôm nay có chị gái khen mình thế, là do mình gởi bài hát ‘mùa mưa ngâu nằm cạnh’ cho chị, kể về cảm giác thân thuộc khi nghe 3 chữ đầu bài hát này..cứ như thời mình còn nhỏ đắm mình trong không gian phim TVB.

Viết, là tìm nơi an trú cho sự lãng mạn? chẳng là vậy chăng?

Tuổi thơ mình đậm nét của phim Hồng Kông thưở nào lắm, những bộ phim tâm lý tình cảm với nhiều tuyến nhân vật. dẫu cho là loạt phim nào, mình cũng thấy có những nét giống giống hao hao nhau mà mình yêu thích, như là cái tinh thần của thời đại ấy ăn sâu vào trí não bé con của mình lúc đó. mình rất thích hình ảnh các nhân vật làm nghề chuyên biệt của mình, sau mỗi ngày dài về, lại ngồi trước máy tính tại nơi làm việc tại nhà, viết về những suy nghĩ mênh mang của họ, những trăn trở của họ, hay viết thư cho người mình thương nhớ. với mình điều đó hay thật hay, văn mình nữa… cho đến khi mình tập viết, mình nhận ra viết còn hơn thế, thật sự là nơi an trú cho tâm hồn.

Lãng mạn là gì nhỉ? có phải là tự do thể hiện tâm hồn mình. tâm hồn mình hòa vào người, vào vật, vào sự kiện không-thời gian xung quanh tạo nên cảm xúc, và để cảm xúc đó tuôn ra tự do..có thể nhẹ nhàng có thể trào dâng. Nếu lãng mạn theo cách hiểu này của mình, mình thấy rõ là thú vị và cần được khuyến khích ấy nhỉ. vì thời nay, những điều man mán giông giống nhau nhiều quá, nhìn mất nét hẳn  [từ này teen ghê 😀 ].

Lãng mạn .. cũng cần đi ngủ J [gần 1h sáng rồi J]

Độc thân ở tuổi 30, có đáng sợ không?

Có!

Đó không hoàn toàn là câu trả lời của mình. nhưng nhiều lần là cảm giác mình đối mặt.

Câu chuyện khuya sớm nay, mình thức giấc sau một giấc ngủ dài và sâu – là mình cảm giác thế. Nhưng mở mắt ra, trời vẫn tối, chắc là 4-5h sáng gì đây, mình thầm nghĩ. Với tay lấy điện thoại để xem giờ, 1h50 sáng. Rồi một ý nghĩ chạy mượt qua đầu, mắt mình bắt đầu nhòa lệ.

“Lại nữa ư?” – đó là một phần trong ý nghĩ vừa chợt xuất hiện. Sự lặp lại, chính hắn, làm mình bật khóc.

Lại bắt đầu rồi, đợt của năm nay.

Không gian khu Bùi Viện lúc gần 1h sáng chợt hiện ra, mình đang nước mắt ngắn nước mắt dài, sau 1 hay 2 chai bia, đang ăn kem, nức nở với chị Hồng, “em sợ lắm. em chưa bao giờ tưởng tượng được mình phải đối mặt như thế nào với việc không có bạn ấy bên cạnh…” – đó là năm 27 tuổi, mấy tháng sau khi chia tay một mối tình vừa đủ dài. Buổi uống bia đầy nước mắt, bắt nguồn từ một câu hỏi rất tích cực, là lý do của buổi hẹn, đại loại “giờ em độc thân rồi, phải làm sao để độc thân một cách vui vẻ và xứng đáng ở tuổi này chị ơi.” (~hồi ức~)

Nỗi sợ, cứ gặp hoài, cũng chẳng còn đáng sợ như lần đầu gặp gỡ. Cứ thế, mình quen với việc để bản thân được xả chút hơi, cảm nhận sự sợ hãi của chính mình, không phải đối diện mà để bản thân chảy theo từng giọt nước mắt lăn dài. Đêm tối phủ quanh, chỉ có mình với chính bản thân, có thể thả lỏng mà, cứ khóc thôi, không quan tâm đến cả sự đánh giá của mình với bản thân mình, chuyện đó ngày mai có thể bắt đầu. Bây giờ có thể thả lỏng, khóc, và cảm nhận một phần tâm hồn đang run rẩy của bản thân.

 

[chắc mình còn viết nữa, nhưng giờ để tránh đắm chìm vào cảm xúc này, mình đi tắm mưa đã 😉 ]

~~

Có lẽ, tuổi nào trong tình trạng nào cũng có nỗi sợ riêng cả. Mỗi người, những người xung quanh mình, đều thật sự dũng cảm. Cả mình cũng thế, đối diện với nỗi sợ của bản thân.

Tôn trọng

Sài Gòn, trưa nắng nhiều mây, ngày 13 tháng 12, 2017

Tôn trọng người khác là một trong những nguyên tắc hành xử cơ bản trong đời sống. Thường ai cũng làm điều này tốt, nếu chưa tốt sẽ luôn để ý để cải thiện, nếu chưa cải thiện kịp, chắc chắn cuộc sống hoặc một ai đó sẽ nhắc nhở hoặc chỉ ra (giúp).

Thế, tôn trọng bản thân thì sao? Tôn trọng bản thân có giống như “thương yêu bản thân” mà hiện tại người ta hay truyền khẩu? Tata suy nghĩ về vấn đề này dạo nửa năm qua, mãi đến gần đây mới tìm ra từ ngắn ngọn để mô tả những suy nghĩ rời rạc của mình.

Tôn trọng bản thân, giống ‘yêu bản thân’ nhưng ở góc độc có nguyên tắc và lý trí hơn. (đây là góc nhìn của tata ở thời điểm này. Chứ 1 người luôn được đứa bạn thân nhắc nhở ‘mày/bà phải tập yêu thương bản thân hơn đi’ thì không tự tin với hiểu biết và trải nghiệm của mình về điều này lắm đâu.)

ở thời điểm chỉ-còn-1-chút-thanh-xuân này, aka. 29 tuổi, tata vừa từ chối người nam giới thứ 2 trong năm. Chuyện đó, thật sự không dễ dàng, cũng chẳng phải huy hoàng gì để kể ra. Với tata, nó chỉ biểu hiện một sự mâu thuẫn trong lòng mình. tata ở giai đoạn muốn có người thương và muốn tạo dựng một cuộc sống gia đình, vừa trong tình trạng sắp hết thời thanh xuân, nhưng vừa không cho phép mình thỏa hiệp với một số tiêu chuẩn mà mình nghiệm ra là sẽ mang lại và giữ gìn được hạnh phúc của mình sau này. Tôn trọng bản thân đủ, để biết dù lựa chọn có gần như tốt, cũng là không tốt về lâu về dài, mặc dù cảm xúc nhiều lần muốn ‘bước sang bến đò kia’ lắm lắm. Tôn trọng bản thân để có thể nói được lời từ chối dứt khoác (mà tata hay đùa là đồ nào ăn ra ăn, đồ nào cúng ra cúng), mặc dù lắm lúc cũng thấy tủi thân vì cảnh ế-chưa-thấy-hồi-kết của mình.

chuyện công việc, tata ít khi rõ ràng được như chuyện tình cảm, dẫn đến dạo gần đây nhìn lại những năm đi làm, tata đã thiếu tôn trọng bản thân, biểu hiện là chấp nhận vài offer công việc, cuối cùng làm tổn thương bản thân mình. Cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, tata nhận ra nguồn cơn đến từ quan niệm đi làm của mình ‘đi làm quan trọng là vui vẻ’. Điều này, có thể đúng ở giai đoạn đầu, khi còn trẻ, nhưng càng về sau, sự thiếu sót bộc lộ rất nhiều. Đi làm, nhất định phải có yêu cầu. và sự ‘yêu cầu’ này chính là hình thái của sự tôn trọng bản thân. Và khi làm rõ yêu cầu mình muốn, tata thấy việc lựa chọn, hồi đáp, hay đàm phán trên điều mình cần có vẻ dễ dàng hơn. quan trọng nhất, là quyết định đưa ra sẽ không phải hối tiếc hay thấy bị tổn thương sau này.

Tata hết ý với mảng này rồi (mặc dù nhớ có lời hứa là bài viết phải 1,000 chữ lận.). hix hix.

Thư

Tata thích nhận thư, từ người gởi với chữ ký “thương”

Tata thích viết thư, từ chính tata gởi đi với ngữ đầu tiên “..thương”

“thương” là từ mang lại nhiều cảm xúc cho tata nhất mỗi khi lựa chọn để gởi gắm vào lá thư mình viết. mỗi ngày viết hàng chục email, có khi lên đến cả trăm, nhưng đó chỉ là những email công việc, lịch sự thì dear-ai-đó, hay ai-đó-thân-mến, kết thúc thư nếu không ‘thanks’ một cách máy móc, cũng là ‘thân mến’, hoặc tối đa là ‘thân’. Nhưng email với chữ “thương” mới là điều chạm tới cảm xúc của tata. Người có thương nhau mới có thể không ngần ngại để lại cuối thư một chữ thương, một chữ gói trọn niềm yêu niềm tin của người gởi. Người nhận, là tata, vì vậy mà bị lay động.

Viết thư, sở thích quá lạc hậu trong thời buổi hiện đại này nhỉ. tata, với phần tâm hồn đi chậm của mình, chưa bao giờ ngừng yêu thích trao đổi qua thư từ. công nghệ hiện đại hay cách thức truyền thống, mỗi lá thư là tấm chân tình người gởi trao tặng người nhận. tata may mắn, có thể chia sẻ sở thích này với một vài người bạn. xa nhau chưa chắc đã có thể viết cho nhau, gần nhau không nhất thiết là không thể viết. có những ngày tata ở Sài Gòn, nhận được thư với dòng mở đầu “Sài Gòn, ngày… tháng..năm..”, lòng ấm áp.

Mỗi nữ nhân thường có một cái hộp chứa những thứ quý giá. Tata cũng có một cái hộp như vậy, chứa thư mà tata nhận từ người thương. Người thương đã từng viết thư cho tata, như Heo Sữa Quay, như chị Qw, như cô út, như Ngọc, như mama… Không gian thư viết là một khoảng trời rất riêng, nếu so với cảm giác gặp nhau trò chuyện. là một người không dễ dàng biểu đạt lòng mình khi nói chuyện, tata đôi khi nhận thấy thư như một cứu cánh cho mình để thể hiện nỗi lòng muốn sẻ chia.

Tata nghĩ đến lựa chọn sắp tới của mình, sẽ là ở lại hay đi sang Myanmar làm việc. Tata nhận ra mình không bị giới hạn khoảng cách về địa lý, thậm chí có phần cảm thấy thoải mái với việc, giờ đây thư gởi về nhà, thư gởi cho bạn, là điều “hợp pháp” lắm lắm được làm. Viết 1 email. Khác lắm, với viết một lá thư tay. Lá thư tay cần nhiều công đoạn hơn, và vì thế nhiều sự tương tác tạo nên cảm xúc hơn.

Viết blog, có chăng cũng là một dạng thư viết cho chính mình. thời điểm đọc lại bài viết, chính là nhận được lá thư chính mình đã viết ngày trước, gởi lòng mình vào trang giấy. đọc bài viết cảm nhận chính mình của ngày trước viết những điều này để gởi gắm cho mình của thời điểm hiện tại. tôi ngày ấy gởi cho tôi bây giờ, liệu có gì đã nhạt nhòa, có gì đã thêm chắc chắn với lòng mình.

Thư, khi thử bắt đầu, sẽ cảm thấy rất khó viết ra. Nhưng cũng như văn chương, một khi đã hòa tâm mình vào đúng nhịp, chữ nối chữ, đoạn này nối đoạn kia khi mình muốn gởi gắm những điều quanh mình cho người nhận biết, và cũng muốn quan tâm hỏi thăm người nhận những điều tương tự. Viết thư, tata có thể hỏi những điều sâu hơn, hỏi một cách chân thành hơn, và cũng không làm người nhận cảm thấy bị quấy nhiễu không gian riêng tư. Vì người nhận có thể chọn trả lời hoặc cho qua, có thể chọn trả lời thời điểm nào cảm thấy phù hợp. Không có áp lực đưa ra câu trả lời liền như khi gặp nhau trao đổi hay qua điện thoại. Thư, vì thế mà dễ trút nỗi lòng hơn chăng? Dễ mang người viết và người nhận lại gần nhau hơn. Mỗi người đều có không gian tự do của mình, chọn cho mình không gian giao nhau qua từng đợt thư trao gởi.

Mỗi năm nhìn lại mình, những lá thư là một phần quan trọng với tata. Không liên quan lắm, nhưng năm nào tata có nhiều thư từ trao đổi, hay postcard, năm đó tata có vẻ đã có 1 năm trọn vẹn (chắc do làm việc với số hoài thành quen). Ngày nhỏ còn nhận những tấm thiệp/thư ngắn kiểu sản xuất hàng loạt, số lượng không nói lên chất lượng. Lớn rồi, đâu ai rảnh đâu mà viết thư cho nhau. Nên khi lớn, thư đã viết ra thường chất, số lượng vì thế có thể đại diện cho tâm hồn một năm hoặc chính khoảng thời gian đó.

Bạn viết thư, viết gì cho tata đi nha 🙂

Thương,

Sài Gòn, sáng ngày 9 tháng 12, 2017. Trời trong và mát.